Phân cảnh 1:Vì nhà lớn của bà ngoại đã cho thuê, nên lần này hai anh em về ở nhà nhỏ.
Tintin: Con không thích nhà mới đâu, con chỉ thích nhà cũ thôi. Con nhớ nhà cũ, con muốn ra thăm nhà cũ.
Thế là ông ngoại phải chở cu cậu chạy xe ngang nhà cũ cho cậu ngắm ngắm nghía nghía.
(Con trai luôn tình cảm như thế mà)
Phân cảnh hai: Cũng lại là chuyện nhà cũ với nhà mới.
Susie: Con không thích Cần Thơ mới đâu (tức là nhà mới), con chỉ thích Cần Thơ cũ thôi
Bà ngoại: Sao vậy con?
Susie: Tại vì Cần Thơ cũ gần công viên
(Cái này thì rành rành là ham chơi rồi, chứ có lưu luyến gì đâu chứ!)
Phân cảnh ba: Hai bạn lên giường nằm ngủ, bạn Si thao thức, trăn trở không ngủ....
Bà ngoại: Si ngủ đi
Susie: Con chờ ông ngoại tắm xong, con ngủ với ông ngoại.
Ông ngoại tắm xong đi ra
Susie: Cục thơm ơi, cục thơm ngủ với con đi
Phân cảnh bốn: Bạn Si hay giành đồ chơi với anh Tin, giành không lại thì bụp lên đầu anh Tin luôn. Thế là bị bà ngoại la, ngoại nói nếu con còn giành và đánh anh Tin nữa ngoại sẽ kêu con là Phạm Hồng Giành nhé....lắc đầu nguầy nguậy không chịu. Thế mà chỉ vài ngày sau,ông ngoại chỉ cho Si coi tấm hình của Si và hỏi ai đây thì nghe nàng trả lời Phạm Hồng Giành...
Phân cảnh năm: Những ngày đầu Si rất ngoan và nghe lời, nhưng chỉ được hai ngày nàng lôi chiêu "Thử sai" muôn thưở của mình ra. Tức là nàng thử xem ông ngoại chiều nàng đến đâu, và nàng làm mình làm mẩy được tới đâu (hí hí hí lần này nàng đã thử và đã sai). Và dưới áp lực của bà ngoại thì ông ngoại đã quất đít em í hết 3 roi (và tất nhiên ba roi này cực kỳ nhẹ - ai chẳng biết nàng là cục cưng của ông ngoại chứ). Dĩ nhiên nàng khóc rống lên khủng khiếp rồi, nhưng nàng rất thông minh vì biết rằng có khóc lóc mãi cũng vô ích thôi nên nàng "chịu phép" và bỏ cái tật lì của mình.
Bà ngoại dạy em: Con không được đánh anh Tin, con nhỏ hơn anh Tin con phải thương anh. Con là con gái thì con phải hiền, không được hung dữ mà đánh người khác như vậy.
Susie: Con còn nhỏ con không được đánh, vậy mai mốt lớn con dữ được phải không, con đánh được phải không ????
Bà ngoại: Không
Susie: Vậy sao ông ngoại lớn mà ông ngoại "hung dữ" lắm đó, hôm bữa ông ngoại đánh con đó?
Bà ngoại: ....... (muốn ngọng luôn), ông ngoại đánh đòn con là vì con hư, không nghe lời nên ngoại phạt con để con đừng lì nữa,để con ngoan hơn chứ không phải người lớn là được quyền đánh ai hết.
Susie: im lặng
(Nàng Si này có biệt tài liên kết các chuỗi sự kiện và đưa ra lập luận lắm nhé, nên việc dạy nàng không hề đơn giản tí nào!)
Phân cảnh sáu: Sau ba ngày lăn lóc, chơi hết cỡ thì chàng Tin bắt đầu nhớ nhà
Tintin: Bà ngoại đừng nhắc chữ "mẹ" nhe
Bà ngoại: Sao vậy???
Tintin: Tại vì bà ngoại mà nói chữ "mẹ" là con chảy nước mắt đó
Bà ngoại: (giả nai)... chảy nước mắt là sao?
Tintin: là khóc đó
Bà ngoại: Sao khóc?
Tintin: Tại vì con nhớ mẹ!
Bà ngoại: Vậy con có chảy nước mắt không? chảy lúc nào?
Tintin: Dạ có, lúc con ngủ trưa đó
(Không chỉ mẹ mà ba cũng cảm động quá chừng luôn!)
Phân cảnh bảy: Gần tới ngày về
Susie: Bây giờ con thích Cần Thơ mới rồi, nhưng mà CT mới "cứng" lắm, con không đem về Sài Gòn được.
Tintin: Sửa lưng em - Cần Thơ mới nặng chứ không phải cứng.
Susie: Mình phải về đi học thôi, mình mà chơi hoài thì sẽ học dốt đó anh Tin ơi
Hình đi chơi của hai em, mẹ sẽ update sau hhihihihi
Cái tôi đích thực phải là cái tôi có đủ khả năng điều khiển được chính mình, có thể sai khiến, khống chế được các hoạt động về tình cảm của mình. Tự mình có thể làm chủ được mình, đó mới là chính mình, nếu đã muốn đi về hướng Đông, sẽ không đi về hướng Tây. Có thể điều khiển được trái tim của mình, khiến cho nó trở thành một trái tim biết hổ thẹn, biết khiêm tốn, chứ không phải một trái tim kiêu ngạo, tự cao, tự đại. ( Trích từ sách Tìm lại chính mình)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Nàng công chúa nhà chị lý luận dữ quá há
Trả lờiXóaNàng này đáo để lắm Trâm ơi he he he
Trả lờiXóaThích nhất tính tình cảm của anh Tin :-)
Trả lờiXóahe he he từ cục vàng chàng biến thành cục kim cương vì cái tính này đó
Trả lờiXóa