Phật dạy chúng ta: Trong hiếu dưỡng thì quan trọng nhất là Thuận. Thuận rất khó, nếu như hành động việc làm của cha mẹ không hợp tình, không hợp lý, chúng ta làm sao thuận? Phải thuận theo hay không? Thời xưa, vua Thuấn đã làm ra tấm gương tốt nhất cho chúng ta. Bạn xem mẫu thân của Vua Thuấn là kế mẫu, mẹ ruột của ông đã qua đời, mẹ kế ghét bỏ ông, mẹ kế sanh ra một con trai, một con gái, thì luôn muốn bỏ đi vua Thuấn. Chính vua Thuấn cũng biết điều này, nhưng ông không hề cảm thấy cha mẹ ông có lỗi, mà luôn cảm thấy chính mình đã làm chưa được tốt để cha mẹ ghét bỏ chính mình. Người hàng xóm đều bất bình, ông đến nói với rằng: thái độ và hành vi của các người đối với cha mẹ tôi như vậy là sai, các người không nên làm như vậy, cha mẹ tôi không hề lầm lỗi, lầm lỗi ở chính tôi.
Cho nên ông hòan tòan có thể ngày ngày quay lại phản tỉnh, ngày ngày sửa đổi, chỉ ba năm có thể cảm hóa được cha mẹ và người cả nhà ông. Không thể cảm hóa được người là vì bạn không làm đến nơi, tâm chân thành của bạn chưa đủ. Vua Thuấn chỉ làm có ba năm thì cảm hóa được cả nhà, bà con trong thôn đều bị cảm hóa. Quốc vương lúc đó là Nghiêu vương, vua Nghiêu nghe nói có người như vậy đã triệu kiến ông. Sau khi gặp ông thì đem hai người con gái gả cho ông, đem vương vị nhường cho ông. Đây là gương hiếu hạnh, tấm gương tận hiếu. Cho nên khởi điểm phải chính từ ngay cha mẹ mà làm, sau đó mở rộng ra tất cả chúng sanh trên thế giới đều có thể cảm hóa được.
By Hòa Thượng Tịnh Không.
Cái tôi đích thực phải là cái tôi có đủ khả năng điều khiển được chính mình, có thể sai khiến, khống chế được các hoạt động về tình cảm của mình. Tự mình có thể làm chủ được mình, đó mới là chính mình, nếu đã muốn đi về hướng Đông, sẽ không đi về hướng Tây. Có thể điều khiển được trái tim của mình, khiến cho nó trở thành một trái tim biết hổ thẹn, biết khiêm tốn, chứ không phải một trái tim kiêu ngạo, tự cao, tự đại. ( Trích từ sách Tìm lại chính mình)
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét