Thứ Năm, 28 tháng 6, 2012

Học Phật phải bắt đầu từ thật mà làm

Chúng ta thử nghĩ, rốt cuộc chúng ta phải học từ chỗ nào? Mọi người phải làm thật. Chúng tôi ở trong các buổi giảng đã nói quá nhiều rồi. Trước hết, yêu cầu việc lớn đầu tiên là chung sống giữa người với người phải như thế nào? Trước tiên bạn hãy làm tốt việc này. Ở trong gia đình, đây là xã hội nhỏ nhất mà chúng ta đang sống. Chúng ta chung sống với cha mẹ ra sao? Chung sống với anh em chị em như thế nào? Chung sống giữa vợ chồng ra sao? Chung sống với con cái ra sao? Quí vị phải hiểu rằng đây gọi là bài học lớn. Sau đó mở rộng ra, chung sống với hàng xóm ra sao? Chung sống với láng giềng ra sao? Chung sống với tất cả bạn bè thân thích mà bạn quen biết ra sao? Sự tích lũy công đức của chúng ta phải bắt đầu từ chỗ này mới có thể thiết thực. Sự tồn tâm của chúng ta niệm niệm phải luôn suy nghĩ vì người khác, ở trong gia đình khởi tâm động niệm suy nghĩ vì cha mẹ, ta làm con cái phải suy nghĩ vì cha mẹ, phận làm chồng phải suy nghĩ vì vợ con, phận làm vợ phải suy nghĩ vì chồng, phận làm cha mẹ phải suy nghĩ vì con cái. Họ không vì bản thân, họ nghĩ cho người khác, ở trong đây liền có công đức rồi vậy. Sao gọi là công đức? Là làm tấm gương tốt cho xã hội đại chúng.

Ngày nay, rất nhiều người có học vấn, có đức hạnh thường hay cảm khái, cái xã hội này nhà không ra nhà, nước không ra nước nữa. Nguyên nhân gì gây nên vậy? Là đã làm hỏng đi quan hệ giữa người với người rồi. Chỉ biết nghĩ cho mình, mà không biết nghĩ cho người khác, cái này là sai lầm căn bản. Cho nên từ một gia đình mở rộng ra ngoài là xã hội, vì xã hội, vì chúng sanh, vì quốc gia, vì thế giới, thì tâm chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, từ bi của bạn tự nhiên sẽ hiển lộ ra ngay. Ngôn ngữ hành vi của bạn không cần phải học, mà tự nhiên cũng có thể trở thành hình ảnh tốt cho xã hội đại chúng. Ngôn ngữ hành vi của bạn là tấm gương tốt của xã hội đại chúng, là mô phạm của xã hội đại chúng. Chúng ta phải bắt đầu từ đây.

Học Phật trước tiên phải làm người tốt, xử lý tốt mối quan hệ giữa người với người rồi, tiến thêm một bước, chúng ta phải xử lý tốt mối quan hệ với môi trường tự nhiên. Trong môi trường quy nạp lại thì không ngoài tất cả động vật, thực vật, khoáng vật. Chúng ta cũng dùng tâm chân thành, thanh tịnh, bình đẳng, từ bi giống như vậy mà đối xử với chúng. Y báo tùy theo chánh báo chuyển. Vô lượng bảo tạng tại sao tự nhiên phát ứng vậy? Là do tâm hạnh của chúng sanh chiêu cảm vậy. Lời nói này có thật không? Là thật 100%. Tại sao vậy? Trong kinh Phật bảo với chúng ta, “Y báo tùy theo chánh báo chuyển”, y chánh là một không phải hai. Cái đạo lý này quá sâu, người hiểu được không nhiều, nhưng nó là chân tướng sự thật. Dứt khoát không nên cho rằng cái môi trường tự nhiên này chẳng có quan hệ gì với con người chúng ta, đó là sai rồi, hoàn toàn sai lầm. Môi trường tự nhiên là do tâm người biến hiện ra. Tâm thiện thì môi trường tốt đẹp, tâm ác thì môi trường không tốt. Cái đạo lý này, quả thật trong kinh Phật nói rất nhiều, nói rất hay, nói thấu triệt hơn so với những sách thông thường. Chỉ có chúng ta thâm nhập kinh tạng, y giáo phụng hành mới có thể nhận ra được, mới có thể chứng nghiệm được. Những động vật nhỏ này có tánh linh, chúng ta dùng tâm chân thành thì liền có thể thông giao được với chúng, muỗi kiến đều có thể thông giao.

Tiêu chuẩn của chân thành là gì vậy? Quí vị đã xem Liễu Phàm Tứ Huấn, trong Liễu Phàm Tứ Huấn, thiền sư Vân Cốc có nói đến, ngài đem việc vẽ bùa niệm chú ra làm ví dụ. Một niệm không sanh gọi là thành, trong đó xen tạp một tâm vọng niệm là không thành. Một vọng niệm cũng không có, dùng cái tâm này vẽ bùa thì bùa linh, niệm chú thì chú linh, niệm Phật thì Phật cũng linh, quả thật cảm ứng đạo giao, trong đó không còn chướng ngại, ngăn trở nữa. Chúng ta ngày nay cũng vẽ bùa mà bùa không linh, niệm chú chú chẳng linh, niệm Phật Phật cũng không linh, nguyên nhân do đâu vậy? Vì trong đó xen tạp vọng niệm. Bồ-tát Giác Minh Diệu Hạnh nói rất hay: “Không nghi ngờ, không xen tạp, không gián đoạn”. Lời nói này nói thì rất dễ, nhưng làm thì rất khó. Do đó, cổ đức mới dạy cho chúng ta rằng: “Niệm kinh không bằng niệm chú, niệm chú không bằng niệm Phật”. Tại sao vậy? Kinh thì quá dài, nếu muốn không xen tạp vọng niệm thì khó quá! Chú ngắn hơn kinh, thời gian ngắn, có thể khống chế mình không khởi vọng niệm. Nhưng so sánh chú với câu Phật hiệu thì chú vẫn còn dài, Phật hiệu chỉ có bốn chữ A Di Đà Phật. Trong một câu A Di Đà Phật này, quyết định không xen tạp vọng niệm thì câu này sẽ linh.

Chúng ta niệm mười câu, trong mười câu quả thật không xen tạp vọng niệm thì mười câu Phật hiệu này sẽ linh. Chúng tôi đề xướng cách niệm mười câu này, đạo lý là ở chỗ này vậy, không cần bảo bạn niệm thật nhiều, niệm nhiều nhất định xen tạp ngay. Hy vọng số lần bạn niệm mỗi ngày nhiều, thời gian ngắn, trong thời gian ngắn đó không xen tạp thì công phu này sẽ đắc lực thôi, từ từ kéo dài thời gian ra thêm, cái việc này gấp không được. Bây giờ thì tôi khuyên quí vị đồng tu mỗi ngày niệm chín lần, bạn niệm chừng ba tháng, niệm chừng nửa năm, mỗi ngày bạn niệm mười lần, niệm hai mươi lần, vậy liền có tiến bộ thôi. Sau ba năm, mỗi ngày bạn có thể niệm được ba mươi lần, bốn mươi lần, thì công phu của bạn sẽ không ngừng tiến bộ. Đây không phải là thoái bộ, đây là hiện tượng tốt. Cho nên, nôn nóng là không được, pháp thế xuất thế gian, cũng đều như vậy cả, dục tốc tất bất đạt, phải bồi dưỡng từ từ.

Nếu muốn công phu đắc lực, thì trước hết phải hiểu rằng, tất cả muôn sự muôn vật ở trên thế gian này đều là những thứ giả tạm. Trong kinh Bát Nhã dạy chúng ta: “Phàm sở hữu tướng giai thị hư vọng”. Cho nên, đối với thân tâm thế giới, muôn sự muôn vật nên buông xả. Buông xả không phải là không làm gì cả, điểm này dứt khoát không được hiểu lầm. Buông xả là không vì chính mình, mà chúng ta phải cố gắng nỗ lực làm, làm gì vậy? Giúp đỡ người khác.

By Hòa Thượng Tịnh Không

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...