Thứ Năm, 3 tháng 5, 2012

Ngày xưa lên 5 lên 3

  • Đêm hôm trước con mén nhỏ cứ lãi nhãi ngày mai mẹ nhớ kêu con dậy sớm để con đi Farm nhe... thế mà nó không ngủ sớm cứ cọ quẹt thằng anh làm thằng anh la om sòm, cọ quẹt đã thì nằm hát nữa chứ... thế là tét cho mấy cái vào đít mới nằm yên mà ngủ!
  • Trường thằng lớn thì bữa nay diễn tập động đất nên là phải lên rước sớm và rước ở ngoài sân lớn chứ hổng phải ở trong trường và phải rước chàng lúc 2h, còn con mén nhỏ thì 2h30 mới về tới.
  • Bình thường đưa thằng lớn đi học buổi sáng, rồi trưa mới đưa con nhỏ tới trường. Nhưng hôm nay con nhỏ đi fieldtrip ra Maple Farm, nên là sáng ra phải cho hai đứa ăn sáng, rồi chuẩn bị đồ ăn trưa cho em mén nhỏ nữa! Xong rồi hộ tống hai em lên trường. Cả hai đứa vừa đi vừa nhảy chân sáo, con em còn hát hò vang đường!
  • Khăn gói cho nàng nhỏ nào đồ ăn trưa, nào da ua, rồi thêm bình nước uống. Dặn dò nàng trước khi lên xe nhớ đi tè nhe, có chuyện gì thì cứ nhờ cô giáo. Thấy nàng lọt thỏm trong một rừng mấy bạn của nàng tự dưng thấy lo lo và thương thương sao đâu á!
  • Đi về mà trong đầu cứ lo cái chuyện nàng mắc tè dọc đường không hà. Vừa vô tới nhà ngồi phịch xuống ghế thì nghe điện thoại reng.... xin lỗi có phải mẹ của Khang không, đây là trường ThunderBird.... chài ai lùng bùng lỗ tai, hóa ra là ông con nhà mình bị ướt quần.... haizz đang lo chuyện con nhỏ tè thì té ra là thằng anh tè. Thiệt là tũn hết biết.
  • Vớ cái quần vội vội vàng vàng chạy lên trường. Ra tới đầu đường chợt nghĩ có khi nào ướt luôn đôi vớ không, thôi quay vô lấy thêm đôi vớ luôn.... hết thằng con tũn rồi tới con mẹ tèo! chuyện vậy mà cũng không nhớ để đem theo luôn, làm phải vòng vô rồi vòng ra
  • Quáng quàng đi lên trường thì papa chúng nó gọi điện thoại réo rắt, hỏi có chuyện gì thì chàng bảo, tại không yên tâm ở nhà nên gọi điện hỏi thăm... hết hồn! tưởng đâu thêm một em nữa ướt quần chớ! vừa đi vừa lẩm bẩm sao cha này gọi đúng lúc thế!
  • Lên tới nơi thấy thằng con chả làm sao cả, nó đang ngổi vẩn vơ đọc sách. Cai quần ướt có chút xíu, hỏi sao vậy nó bảo tại mắc quá mà chạy hổng kịp (Nói cả trăm lần mà hình như nó chả nhớ bao giờ rằng thì... là... mà... phải đi ngay chứ không để mắc quá rồi mới ù té chạy haizzz).... xem chừng nó sợ mama nó la hay sao đó nên nó thỏ thẻ nghe thấy mà thương... cảm ơn mẹ đã mang quần lên cho con!!!
  • Vòng về nhà ngồi phịch xuống ghế, nhìn chằm chằm cái điện thoại lầm bầm.... mày đừng có rung có réo nữa nhá!!!!!
Nghe cái bài hát này thiệt hợp tình hợp cảnh ghê á " .... Ngày xưa lên năm lên ba, tuổi thơ yêu trăng yêu hoa, giữa đêm mơ trăng mơ hoa vào nhà..... Ngày xưa lên năm lên ba, tuổi thơ như trăng như hoa. Đã ghi bao nhiêu kỷ niệm ngọc ngà.... Đời vui như chim sơn ca, líu lo giữa trời đầy hoa, hát vang giữa đời đầy hoa.... "

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...