Ngày nay chúng ta không thể vào được cảnh giới Phật là bởi vì chính mình có chướng ngại. Chướng ngại này gọi là nghiệp chướng, cho nên nhất định phải buông bỏ nghiệp chướng, viễn ly nghiệp chướng thì chúng ta liền vào cảnh giới Phật.
Cho nên muốn vào được cảnh giới Phật thì trước tiên phải khai giải, cũng chính là ngộ. Trước tiên phải khai ngộ sau đó mới có thể khế nhập. Vậy vì sao không thể khai ngộ chứ? Chính do vì nghiệp chướng đang khống chế.
Vậy thì do đây mà biết, người xưa nói rất hay, bạn có thể buông bỏ một phần thì bạn liền có thể ngộ nhập một phần, bạn có thể buông bỏ mười phần thì bạn liền ngộ nhập mười phần. Mỗi ngày nghe Phật giảng kinh nói pháp, nhưng bạn không khai ngộ, bạn không thể buông bỏ thì bạn vẫn cứ là phàm phu. Phật pháp rất nhiều công đức lợi ích thù thắng, một phần cũng không có được, trên đạo Bồ Đề một tấc cũng khó đi.
Ở trong tình huống này, ngạn ngữ có câu nói rất hay là “không tiến ắt lùi”. Bạn có thể giữ được vị trí ban đầu của bạn không? Không thể giữ được, không phải tiến về phía trước thì sẽ lui về phía sau. Tu hành như bơi thuyền ngược nước, bạn sẽ thoái chuyển, bạn tùy thuận phiền não tập khí của bạn, tùy thuận thành kiến của chính mình, cũng chính là tùy thuận cách nghĩ, cách nhìn, cách nói, cách làm của chính mình thì làm sao mà không thoái chuyển chứ? Do đó mà từ vô lượng kiếp đến nay, chúng ta đời đời kiếp kiếp tu hành, đến ngày nay vẫn là như thế này.
Cho nên muốn vào được cảnh giới Phật thì trước tiên phải khai giải, cũng chính là ngộ. Trước tiên phải khai ngộ sau đó mới có thể khế nhập. Vậy vì sao không thể khai ngộ chứ? Chính do vì nghiệp chướng đang khống chế.
Vậy thì do đây mà biết, người xưa nói rất hay, bạn có thể buông bỏ một phần thì bạn liền có thể ngộ nhập một phần, bạn có thể buông bỏ mười phần thì bạn liền ngộ nhập mười phần. Mỗi ngày nghe Phật giảng kinh nói pháp, nhưng bạn không khai ngộ, bạn không thể buông bỏ thì bạn vẫn cứ là phàm phu. Phật pháp rất nhiều công đức lợi ích thù thắng, một phần cũng không có được, trên đạo Bồ Đề một tấc cũng khó đi.
Ở trong tình huống này, ngạn ngữ có câu nói rất hay là “không tiến ắt lùi”. Bạn có thể giữ được vị trí ban đầu của bạn không? Không thể giữ được, không phải tiến về phía trước thì sẽ lui về phía sau. Tu hành như bơi thuyền ngược nước, bạn sẽ thoái chuyển, bạn tùy thuận phiền não tập khí của bạn, tùy thuận thành kiến của chính mình, cũng chính là tùy thuận cách nghĩ, cách nhìn, cách nói, cách làm của chính mình thì làm sao mà không thoái chuyển chứ? Do đó mà từ vô lượng kiếp đến nay, chúng ta đời đời kiếp kiếp tu hành, đến ngày nay vẫn là như thế này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét