Cũng như mọi khi cứ vào khoảng cuối tháng là đúng hẹn lại lên, mẹ để hai bao thư xinh xắn vào túi đi học của các con. Một khoảng chi phí không nhiều nhưng cũng không ít gọi là bồi dưỡng cho cô giáo.
Chiều con đi học về, con trai hỏi mẹ:" hôm nay mẹ gởi thư cho cô của con hả?" - mẹ trả lời:"Ừ, mẹ viết thư cảm ơn cô đã chăm sóc cho con lúc con ở trường!". Con nói với mẹ rằng là cô giáo nói cám ơn mẹ nhiều lắm. Chưa bao giờ mẹ thấy con lại vui đến thế, ánh mắt con long lanh niềm hạnh phúc và tự hào vì cô giáo đã nhắn gửi một thông điệp quan trọng như thế để con về nói với mẹ.
Thế là cái bao thư đã hoàn thành tốt chức năng của nó, mang niềm vui đến cho mọi người. Cuối tháng cô giáo vui vì lương của cô đem về tăng thêm một phần nho nhỏ, con trai sung sướng hãnh diện vì con được là người đưa tin cho cô giáo, mẹ vui vì con trai vui thế thôi.
Cái tôi đích thực phải là cái tôi có đủ khả năng điều khiển được chính mình, có thể sai khiến, khống chế được các hoạt động về tình cảm của mình. Tự mình có thể làm chủ được mình, đó mới là chính mình, nếu đã muốn đi về hướng Đông, sẽ không đi về hướng Tây. Có thể điều khiển được trái tim của mình, khiến cho nó trở thành một trái tim biết hổ thẹn, biết khiêm tốn, chứ không phải một trái tim kiêu ngạo, tự cao, tự đại. ( Trích từ sách Tìm lại chính mình)
Thứ Ba, 27 tháng 7, 2010
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét