Là một lá thư riêng của ông Tôn Vận Tuyền (*), Viện trưởng Viện
Quốc gia Hành chánh, một chính khách nổi tiếng, Trung Hoa Dân Quốc, Đài
Loan gởi cho các con của ông lúc ông còn sống, bây giờ mới thấy lưu hành
trên mạng internet, được nhiều phụ huynh đọc và cảm xúc sâu đậm.
Ngày 24 tháng hai năm 1984 ông bị đột quỵ do
xuất huyết não và sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Tháng 2
năm 2006 do bị biến chứng, ông đã qua đời tại Đài Bắc, hưởng thọ 92 tuổi
. Ngoài các tác phẩm về Kinh tế, Chính trị, tôi quan tâm đến một bức
thư ông để lại cho các con của ông. Một bức thư giản dị nhưng thật chân
tình và sâu sắc. Tôi xin phép được giới thiệu lại cùng các bạn bức thư
này.
Nguyễn Lân Dũng
“Các Con thân mến,viết những điều căn dặn này, cha dựa trên 3 nguyên tắc sau đây :
2. Là người sinh thành của các con, cha mà không nói ra thì chắc không ai nói rõ với các con những việc nầy đâu.
3. Những điều căn dặn để các con ghi nhớ nầy là kết quả của bao kinh nghiệm xương máu, bao thất bại đắng cay trong cuộc đời của bản thân cha . Chúng sẽ giúp các con tránh được những nhầm lẫn oan phí trên con đường trưởng thành của các con.
Dưới đây là những điều nên ghi nhớ trong cuộc đời :
1. Nếu có người đối xử không tốt với các con, đừng
thèm để tâm cho mất thời giờ. Trong cuộc đời nầy, không ai có bổn phận
phải đối xử tốt với các con cả, ngoại trừ cha và mẹ các con. Nếu có
người đối xử tốt với các con, ngoài việc phải biết ơn, trân quý, các con
cũng nên thận trọng một chút. Chớ vội cho người ấy là bạn tốt của mình
ngay vì thường tình người đời làm ơn cho ai việc gì thường có hậu ý cả.
2. Không có người nào là không thể thay thế được cả;
không có vật gì mà ta nhất thiết phải sở hữu ,bám chặt lấy cả. Nếu hiểu
rõ được nguyên lý nầy, thi sau này , không may nếu người bạn đời cũa
mình không còn muốn cùng đi tron đường đời với mình nữa , hoặc giả vì
một lý do nào đó, những gì trân quý nhất trong đời bị mất đi thì mình
hiểu đó không phải là những chuyện trời sập.
3. Đời người ngắn ngủi, nếu hôm nay để lãng phí thời gian, mai đây
hiểu được , mình mới tiếc rằng quãng đời đó đã vĩnh viễn mất rồi! Cho
nên, nếu các con càng sớm biết trân quý cuộc đời mình , các con càng
được tận hưởng nó nhiều hơn. Trông mong được sống trường thọ, sao bằng
cứ tận hưởng cuộc đời mình ngay từ bây giờ.
4. Trên đời nầy chẳng hề có chuyện yêu thương bất
diệt. Ái tình chẳng qua chỉ là một cảm xúc nhất thời. Cảm giác nầy sẽ
theo thời gian, hoàn cảnh mà biến đổi. Nếu người yêu bất diệt chẳng may
bỏ đi , mình hãy chiu khó nhẫn nại một chút, để thời gian dần dần trôi
qua, để tâm tư từ từ lắng đọng, cái đau khổ cũng sẽ từ từ nhạt nhòa đi.
Không nên cứ ôm ấp cái ảo ảnh yêu thương mãi, cũng không nên quá bi luỵ
vì thất tình.
5. Trên thế gian tuy có nhiều người thành công, nổi
tiếng mà chẳng có bằng cấp cao, học hành gì nhiều. Nhưng điều đó không
có nghĩa là sẽ thành công mà không cần học hành nhiều. Kiến thức đạt
được do việc học hành, giáo dục là lợi khi trong tay. Các con có thể tay
trắng lập nên sự nghiệp , nhưng không thể không có một tấc sắt trong
tay. Các con nên nhớ kỹ điều nầy !
6. Cha không đòi các con phải phụng dưỡng cha trong
quãng đời còn lại của cha sau nầy, Ngược lại, cha cũng không thể bao bọc
quãng đời sau nầy của các con. Khi các con đã trưởng thành, tự lập, đó
cũng là lúc cha đã làm tròn thiên chức của cha. Sau này các con có đi xe
Bus công cộng hay đi ô tô nhà, các con ăn súp vi cá hay ăn mì gói… tất
cả đều thuộc về trách nhiệm của các con.
7. Các con có thể bắt mình giữ chữ TÍN với người,
nhưng không thể bắt người giữ chữ TÍN với mình. Các con có thể bắt mình
đối xử TỐT với người , nhưng không thể kỳ vọng người phải đối xử tốt với
mình. Mình đối xử với người thế nào, không có nghĩa là nguời sẽ đối xử
lại mình như thế ấy. Không hiểu rõ điều nầy là tự mua não chuốc phiền
đấy.
8. Trong gần hai chục năm nay, tuần nào cha cũng
mua vé số, nhưng nghèo vẫn hoàn nghèo. Điều nầy chứng minh: muốn phát
đạt, phải siêng năng làm ăn. Trên thế gian nầy không có chuyện ngồi mát
ăn bát vàng.
9. Sum họp gia đình, thân thích đều do duyên phận.
Bất luận trong kiếp nầy chúng ta sống chung với nhau được bao lâu, như
thế nào, kiếp sau, dù có thuơng hay không thương, chúng ta cũng không có
dịp gặp lại nhau đâu. Vậy nên trân qúy khoảng thời gian chúng ta được
chung sống với nhau.”
(*) Chú thích
Tôn Vận Tuyền (孫運璿, Sun Yun-Suan, 10/11/1913 –
15/2 /2006), một nhà kinh tế, một chính trị gia Đài Loan, xuất thân là
kỹ sư, quê ở Bồng Lai, Sơn Tây (Trung Quốc). Ông tốt nghiệp ngành Công
nghệ điện tại Đại học Công nghệ Harbin (Harbin Institute of Technology).
Từ năm 1937 đến 1940 ông làm việc tại Hội đồng tài nguyên quốc gia
(National Resources Commission). Ông được gửi đi tu nghiệp tại Tennessee
Valley Authority (Hoa Kỳ) từ năm 1943 đến 1945. Ông làm Bộ trưởng gần
20 năm ở các Bộ Giao thông vận tải, Truyền thông và Kinh tế . Ông là Bộ
trưởng Bộ Kinh tế từ năm 1969 đến 1978, sau đó được bầu làm Thủ tướng
Đài Loan (Premier of the Republic of China ) từ năm 1978 đến 1984. Ông
có công xây dựng Mười dự án siêu cấu trúc, trong đó có sân bay quốc tế
Chiang Kai-shek International, Nhà máy Điện hạt nhân số 1, đường cao tốc
Quốc gia Tôn Dật Tiên (Sun Yat-sen National Expressway) Viện nghiên cứu
Công nghiệp Quốc gia (Industrial Technology Research Institute) và Công
viên Công nghệ khoa học Tân Trúc (Hsinchu Science-based Industrial
Park)… Nhờ những biến đổi có tính cách mạng này mà từ những năm 60 của
thế kỷ trước, Đài Loan đã trở thành nơi xuất khẩu mạnh mẽ các loại hàng
dệt may, giầy dép, đồ nhựa, nông sản phẩm, công nghệ hóa dầu, thiết bị
cơ khí và đặc biệt là các linh kiện điện tử. Ông được coi là một trong
những người tạo ra sự bứt phá về Công nghệ và Kinh tế ở Đài Loan .
Nguồn: Blog dayvahoc
Cám ơn Lan đã giới thiệu bài viết này cho mọi người đọc (trong đó có mình). Đọc xong bài này mình rất thích vì có những điều mình cũng đã, đang trãi qua và hằng ngày vẫn áp dụng vào chính cuộc sống của mình.
Trả lờiXóakhông có gì đâu bạn! bài viết hay thì nên chia sẻ cho nhiều người cùng đọc đó mà!!!!
Xóa