Câu chuyện " The night I follow my bird"
Được sự cho phép của tác giả, mẹ tác giả biên dịch lại câu truyện này và
đăng trên blog của mẹ! ( Nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức, truyện
đã được đăng ký bản quyền - cha mẹ ơi chảnh quá ha ha ha ha )
......
.......
Cất cao cánh trong màn đêm cùng với tiếng hót yêu đời!
Buổi sáng hôm sau tôi để chú chim vào nhà và chú ấy tiến thẳng đến cái
tô đựng thức ăn. Nhưng một ngày kia có một điều rất mắc cười đó là khi
tôi mở cửa sớm hồn thường lệ một chút và tôi thấy chú chim của tôi bay
ra từ môt chiếc xe tải to đùng....chú ấy đang mặc bơ đồ bơi! Trước khi
tôi kịp chớp mắt đến lần thứ hai, thì chú ấy đã biến mất ở sân vườn sau.
Tôi mở cửa nhà bếp và huýt sáo thật to để gọi chú ấy, khi chú ấy bay
ngang qua cái ( đoạn này không thấy ghi gì hết, nên mẹ cũng không biết
dịch ra làm sao???)
Tôi có một chú chim, không có gì là đặc biệt hay
kỳ lạ, chỉ đơn giản là một chú chim bình thường. Ý của tôi là chú ấy có
thể ăn, có thể bay, có thể mổ sâu .
Tôi đã từng nghĩ rằng những
con chim của ông hàng xóm cạnh nhà tôi là những con chim tuyệt vời nhất
trong dải Ngân Hà này! Bọn chúng có thể ca hát và bật các kênh truyền
hình trên TV, lũ chim của ông hàng xóm luôn luôn đoạt giải thưởng trong
các lễ hội chim chóc.... Nhưng ngay lúc này tôi không còn thấy chúng có
chút gì là đặc biệt nữa, nhất là từ cái buổi tối tôi đi theo chú chim
của mình!
Mỗi buổi tối tôi để chú chim của mình bay ra ngoài
và bay trở vào nhà qua cửa ra vào. Thật sự tôi không chắc chắn những gì
tôi thấy là sự thực nên tôi nghĩ tốt hơn hết tôi nên đi theo dõi chú
chim của tôi
Tác giả : Phạm Quốc Khang - 9 tuổi tính tới thời điểm này!
Dịch giả: mẹ của tác giả
Nhà bình luận văn học: Cô chủ nhiệm của tác giả, với lời bình " câu chuyện thật thú vị, em có thể xuất bản được rồi đó"
Cái tôi đích thực phải là cái tôi có đủ khả năng điều khiển được chính mình, có thể sai khiến, khống chế được các hoạt động về tình cảm của mình. Tự mình có thể làm chủ được mình, đó mới là chính mình, nếu đã muốn đi về hướng Đông, sẽ không đi về hướng Tây. Có thể điều khiển được trái tim của mình, khiến cho nó trở thành một trái tim biết hổ thẹn, biết khiêm tốn, chứ không phải một trái tim kiêu ngạo, tự cao, tự đại. ( Trích từ sách Tìm lại chính mình)
Thứ Bảy, 21 tháng 6, 2014
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét